<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="0.92"><channel><title>roads2105</title><link>http://the-roads05.blog.co.uk/</link><description></description><language>en-US</language><docs>http://backend.userland.com/rss092</docs><image><title>roads2105</title><link>http://the-roads05.blog.co.uk/</link><url>http://data5.blog.de/design/preview/cf/22e0157429d0b84da12f79a2e7958f_160x200.jpg</url></image><item><title>title-974263</title><description>	&lt;p&gt;Ngày nay trong khi kĩ thuật công nghệ ngày càng phát triển mạnh mẽ , các nhà khoa học không ngừng sáng tạo ra những thiết bị , sản phẩm tiên tiến nhất . Người máy : một mục tiêu mà các nhà khoa học , tiến sĩ ai cũng phải từng mơ ước một lần chế tạo được ra nó ...................&lt;br&gt;
                                _______________0_______________&lt;br&gt;
Phía bắc của thành phố City , một thung lũng vắng vẻ , một tòa nhà lớn cổ kính với lớp rêu phủ kín xung quanh khiến ai ai chỉ cần nhìn vào là cũng đủ biết tòa nhà này đã có từ rất lâu rồi . Từng làn gió khẽ thổi qua khe cửa kêu rin rít  , tấm khăn rèm cửa sổ bay bay như có người điều khiển . Cánh cửa từ từ mở ra , tiếng kêu cót két của cánh cửa lâu năm làm con người ta có cảm giác lạnh xương sống . Một bước chân nhè nhẹ tiến đến bên chiếc bàn làm việc phủ không ít bụi bẩn ............&lt;br&gt;
_ Chào tiến sĩ ! - một giọng nói rè rè phát ra từ cái bóng đen .&lt;br&gt;
_ Ưm ...... ưm ........- từ chiếc bàn làm việc đó , một bóng đen nữa lại uể oải ngồi dậy một cách khó khăn . Chào XX1 ! Cô khỏe wá ta , còn sớm mà .&lt;br&gt;
Cái bóng đen đang đứng đột nhiên vươn người ra phía trước rùi giật cái dây đang lơ lửng trong không trung . Ánh sáng nhanh chóng lan rộng đến mọi ngóc ngách của căn phòng . Bây giờ ai cũng có thể nhận ra cái bóng đen đứng là một người con gái ( chính xác hơn là một người máy ) còn cái bóng đen uể oải đang ngồi là của một anh chàng trẻ tuổi trong bộ “blue trắng” .&lt;br&gt;
_ Bây giờ là 11h30’ ngày 9 tháng 08 năm 20XX !!! - rồi cô gái có tên XX1 nói .&lt;br&gt;
_Thôi ! Thôi ! Tôi biết rồi mà ! – anh vừa nói vừa xua xua tay . Khiếp ! Tuy tôi là người chế tạo ra cô nhưng cô cứ như là má tôi  vầy , ui má ơi !!!!!!!!!!!!!! – anh hét lên một giọng khiếp đảm .&lt;br&gt;
_ Mời anh ra ăn sáng – Jess nói&lt;br&gt;
_ Cô cứ ra trước đi – Honda trả lời&lt;br&gt;
Bước ra ban công nhìn về xa xa anh chợt nghĩ đến việc đi cắm trại cùng Jess-cô người máy của anh .&lt;br&gt;
_ Tôi có mộtkế hoạch hay ho cô muốn nghe ko ? – Honda hỏi&lt;br&gt;
_ Kế hoạch gì vậy , Honda ? – Jess hỏi lòng đầy thắc mắc .&lt;br&gt;
_ Tính từ lúc tôi chế tạo ra cô cho đến bây giờ thì chúng ta chưa ra ngoài bao giờ nhỉ ? – anh nói lòng nao nao . Vì vậy tôi quyết định bữa trưa hôm nay , tôi và cô sẽ đến nơi đẹp nhất của khu  rừng để dã ngoại !!!!!!!!!!!! – anh hét to rồi cười hả hê như vừa phát hiện ra rằng không khí luôn ở quanh ta .&lt;br&gt;
_ Nhưng ... nhưng ... cắm trại và dã ngoại ... là ... là ... gì vậy ... Honda ...???- Jess hỏi như thể cô là một đứa trẻ lên 3 vậy còn Honda thì trố mắt ra nhìn cô như người ngoài hành tinh .&lt;br&gt;
_ Tôi quên mắt là không gắn cho cô những dữ liệu ngoài lề rồi – anh ngẩn người ra và nói một cách ngu ngơ còn Jess thì như bị hun nóng bởi một cái bếp lò nên mặt cô đỏ bừng cả lên . Khôg sao chúng ta cứ đi rồi cô sẽ biết thôi Jess ạ !!! – anh nói tiếp .&lt;br&gt;
_ Ok !!! – Jess vừa cười vừa nói .&lt;br&gt;
Hai người đi ra khỏi tòa nhà lúc 11h03’ . Trên đường đi Jess không ngừng hỏi Honda về mọi thứ mà cô đi ngang qua và thấy chúng lạ lạ . Nơi đẹp nhất của khu rừng. 11h30’ còn quá sớm để ăn bữa trưa nên Jess và Honda quyết định đi thăm thú một vòng xung quanh nơi họ định ngồi ăn . Quyết định đó của Honda làm Jess rất hào hứng . Rồi họ họ thấy một cái cây rất to có thể nói hai , ba người ôm cũng không xuể . Jess rất thích nó nên cô cứ ngẩng cổ lên để cố nhìn được ngọn của cây nhưng dù cô là người máy tiên tiến nhất cũng không thể nhìn thấy được . Bỗng từ trên cây một chiếc lông trắng muốt rơi xuống , Jess với tay bắt lấy nó và đem đến chỗ Honda .&lt;br&gt;
_ Honda ! Honda ! Đây là gì vậy ? – Jess không kìm được sự tò mò của mình , cô nhìn Honda trông ngóng sự trả lời của anh .&lt;br&gt;
_ Cô thiệt là ... tò mò quá !!!! Đó là một chiếc lông còn đó là lông ...&lt;br&gt;
_ Đó là lông nách hả ???? – Jess hồn nhiên chen ngang vào câu nói của Honda như một đứa trẻ ngốc nghếch và giơ vùng dưới cánh tay lên&lt;br&gt;
_ HẢ ???? Cô nói cái gì vậy ? Ai bảo vậy với cô chứ - Honda trừng mắt nhìn Jess nói nhưng mặt anh vẫn không ngừng đỏ dần lên . Cô còn ở đó ăn nói lung tung nữa là chết với tôi đó – Honda gào lên .&lt;br&gt;
_ Xin lỗi !!! – Jess khúm núm lại vừa nói vừa nhìn Honda . Nhìn nó trắng muốt như tuyết ấy nhỉ - Jess nhìn chăm chú vào chiếc lông mân mê và nói .&lt;br&gt;
_ Ừ nhìn nó đẹp thật . Có một truyền thuyết tình yêu trong đó có nói về những bông tuyết , cô đã nghe bao giờ chưa ? – Honda hỏi và nhìn Jess .&lt;br&gt;
_ Anh thật lạ ! Có bao giờ anh cài những thứ đó vào bộ nhớ con chip của tôi đâu Honda . Hay anh kể cho tôi nghe đi – Jess quay ra nhìn Honda và nói .&lt;br&gt;
_ Tất nhiên rồi – Honda cười . Từ rất rất lâu rồi có một truyền thuyết rằng ..........&lt;/p&gt;
&lt;p&gt; &lt;small&gt; &lt;a href="http://the-roads05.blog.co.uk/2006/07/20/title~974263/#comments"&gt;Comments&lt;/a&gt; &lt;/small&gt; &lt;/p&gt;</description><link>http://the-roads05.blog.co.uk/2006/07/20/title~974263/</link><pubDate>Thu, 20 Jul 2006 12:47:42 +0200</pubDate></item></channel></rss>
